www.venguon.net - www.venguon.net http://www.venguon.net Nơi Tình Thân Bắt Đầu Sat, 09 Jan 2016 21:02:41 +0000 en-US hourly 1 http://wordpress.org/?v=3.9.9 THÁNH ĐỒhttp://www.venguon.net/2016/01/09/thanh-do/ http://www.venguon.net/2016/01/09/thanh-do/#comments Sat, 09 Jan 2016 21:02:20 +0000 http://www.venguon.net/?p=2879  

bài 233 – THÁNH ĐỒ

Từ bài giảng luận “Tín Hữu Của Một Hội Thánh Mạnh Mẽ

CN Jan 03, 2016 – Hội Thánh North Hollywood

 

Còn ta, ta bảo ngươi rằng: Ngươi là Phi-e-rơ, ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy, các cửa âm phủ chẳng thắng được hội đó. (Ma-thi-ơ 16:18)

 

Có năm biểu tượng trong Thánh Kinh đã được chọn lọc để nói về Hội Thánh của Đấng Christ: thân thể, gia đình, đền thờ, vương quốc và cô dâu. Căn bản của vấn đề một Hội Thánh mạnh mẽ, xây dựng trên lời phán của Đức Chúa Jesus:” ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy” và đá này chính là nội dung lời tuyên xưng đức tin của Phi-e-rơ thưa với Chúa trước đó: “Chúa là Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống” (Ma-thi-ơ 16: 16). Như vậy, có thể kiểm chứng được, một Hội Thánh mạnh mẽ tùy thuộc vào đời sống tâm linh của các tín hữu, hay nói đúng hơn, đức tin của thành viên Hội Thánh đặt trên đá hay trên cát?

Lý giải từ năm biểu tượng của Hội Thánh vô hình, một mô hình Hội Thánh lý tưởng và bất biến, Cơ-Đốc Nhân phải tích cực hoạt động như là một phần tử của thân thể, phải thương yêu nhau như trong một gia đình, phải thờ phượng ca ngợi Chúa như trong đền thờ, phải thuận phục Chúa như đang sống trong vương quốc Ngài, và phải thánh sách chờ đợi Chúa trở lại như một cô dâu (trích nguyên văn từ dàn bài giảng luận). Từ những phân tích đó, đời sống Cơ-Đốc Nhân có hai trọng điểm: kính Chúa và yêu anh em. Chẳng có gì đình đám hơn cả, thánh đồ phải sống theo cho đúng với hai điều răn lớn đã được Đức Chúa Jesus tóm tắt trọn bộ luật pháp mà ai ai cũng thông biết.

Anh em là thân của Đấng Christ, và là chi thể của thân”. Cơ-Đốc Nhân không sống riêng rẽ, không cô độc trong giới hạn đức tin của chính mình. Môi trường mà Chúa đặt tôi vào đó là Hội Thánh, là thân thể của Đấng Christ. Đọc trong bức thư thứ nhất Phao-lô gửi cho Hội Thánh Cô-rinh-tô, đoạn 12, sẽ thấy rằng tập thể thánh không có sự tách biệt, không đố kỵ, không khinh dễ nhau; cần hổ trợ cho nhau, cần tôn trọng lẫn nhau, “hầu cho trong thân không có sự phân rẽ, mà các chi thể phải đồng lo tưởng đến nhau”. Cái tình cảm trân quý đó phát xuất từ tình yêu của Đức Chúa Trời, khi mà “hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài“ (Giăng 1:12), NGÀI được nói đến ở đây chính là “Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống”. Cộng đồng mà tôi gia nhập, thương yêu nhau như anh em trong gia đình, bởi “anh em (chúng tôi) đã vâng theo lẽ thật làm sạch lòng mình, đặng có lòng yêu thương anh em cách thật thà, nên hãy yêu nhau sốt sắng hết lòng” (1Phi-e-rơ 1:22). Tình yêu thương thành thật là chất kết dính để chúng tôi tập họp quanh Đá Góc Nhà, làm nên một đền thờ thánh cho Đức Chúa Trời trong Thánh Linh (Ê-phê-sô 2:20-22). Các thánh đồ yêu nhau vì có chung một lý tưởng đó.

Tình yêu dành cho anh em không do tôi có nghị lực tạo thành, bản tính này đến từ sự hết lòng, hết sức, hết ý, hết cả linh hồn tôi kính mến Đức Chúa Trời, và tôi luôn học theo Ngài. Sự kính mến Chúa không bởi tôi giữ trọn luật pháp, cũng chẳng phải là làm đầy đủ bổn phận qui định, hay luôn mang một dáng vẻ đạo đức bên ngoài từ lời ăn tiếng nói đến nhất cử nhất động trước mặt người ta. Tôi phải sống tốt lành vì chính tôi là đến thờ của Đức Chúa Trời có Chúa Thánh Linh ngự bên trong. Tôi phải ăn ở theo mẫu mực thập giá của Đấng Christ vì tôi là công dân thiên quốc (Phi-líp 3: 17-21). Tôi đã được Đấng Christ dùng Đạo làm cho tinh sạch (Ê-phê-sô 5: 25-27), bây giờ trong khi tôi chờ đợi Chàng Rể đến, tôi phải sống theo lời dạy của Chúa để giữ được tinh sạch cùng anh em bước vào Tiệc Cưới của Chiên Con mai hậu (Khải-huyền 19:6-9).

Tôi không thể đòi hỏi và chờ đợi Hội Thánh mạnh mẽ. Chính tôi phải góp tay vào để làm cho Hội Thánh mạnh mẽ bằng khiêm nhu, bằng thuận phục, bằng sự trưởng thành của một người biệt riêng ra cho Chúa. Tôi là người yêu Chúa và yêu anh em mình, đơn giản vì tôi là thánh đồ.

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/09/thanh-do/feed/ 0
TRƯỞNG THÀNHhttp://www.venguon.net/2016/01/02/truong-thanh/ http://www.venguon.net/2016/01/02/truong-thanh/#comments Sat, 02 Jan 2016 20:01:00 +0000 http://www.venguon.net/?p=2875 bài 232 – TRƯỞNG THÀNH

Từ bài giảng luận “Bài Ca Nước Trời

CN Dec 27, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Ngài thưa rằng: Cha mẹ kiếm tôi làm chi? Há chẳng biết tôi phải lo việc Cha tôi sao? (Lu-ca 2:49)

[đọc Lu-ca 2:41-52]

 

Tôi không tìm thấy một lời ca nào trong phân đoạn Kinh Thánh được tuyên đọc, cũng chẳng nghe bản thần ca năm xưa được nhắc đến trong lời giảng luận. Bốn từ “Bài Ca Nước Trời” được lập đi lập lại nhiều lần nhằm nói đến bổn phận chuyển giao lòng kính sợ Chúa chân thật cho con cho cháu nhà mình. Không hề gì! Bởi đời sống trưởng thành của một Cơ-Đốc Nhân, một cách hết sức tự nhiên, sẽ là bài thánh ca mô tả nước Đức Chúa Trời sáng rực công bình ở giữa thế gian này. Mươi câu mô tả sự trưởng thành của Chúa Jesus nhắc về tiến trình trưởng thành tâm linh đó, nhanh hay chậm còn tùy vào đức tin và sự trung tín của tôi với Chúa.

“… hằng năm đến ngày lễ Vượt qua, cha mẹ Đức Chúa Jêsus thường đến thành Giê-ru-sa-lem. Khi Ngài lên mười hai tuổi, theo lệ thường ngày lễ, cùng lên thành Giê- ru-sa-lem” (câu 41,42). Tôi có thể tự mình lớn lên về phần thể chất dù phải trải qua những giai đoạn thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu cả chăm sóc; nhưng về phương diện tâm linh, nếu tôi không có sự gắn bó thường xuyên với cộng đồng, đức tin không được nâng đỡ từ những người đi trước, chắc chắn tôi không thể nào lớn nổi. Tôi thường dễ lầm tưởng rằng mình có thể tự xoay sở, nhưng thật ra tôi chỉ làm xảo thuật dối lòng bằng những chống đỡ hư ảo. Vấn đề không ở tổ chức, lễ nghi, hình thức; nhưng tôi không thể sống tách rời khỏi thân thể Đấng Christ, không thể một mình lìa xa gốc nho đang truyền nhựa sống có toàn thể cành nhánh của cả giàn nho. Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy sự kết hợp nhịp nhàng đồng điệu của cá nhân tôi trong tập thể biệt riêng đó.

Khỏi ba ngày, gặp Ngài tại trong đền thờ đang ngồi giữa mấy thầy thông thái, vừa nghe vừa hỏi. Ai nấy nghe, đều lạ khen về sự khôn ngoan và lời đối đáp của Ngài” (câu 46,47). Tôi không khôn, cũng chẳng ngoan như thiếu niên Giê-xu ở độ tuổi mười hai này. Ngay cả với số tuổi đời chồng chất theo năm tháng, tôi vẫn sẽ không thể trưởng thành nếu không chuyên tâm học tập Lời của Đức Chúa Trời được ghi lại trong Thánh Kinh. Có thể định kiến của tôi dựa theo một chủ thuyết này hay một luận chứng kia, điều đó chẳng hề giúp tôi khôn ngoan và vững vàng, nếu tôi không thật sự có lòng kính sợ Chúa và tìm kiếm nguồn sống dư dật từ trong Lời Ngài. Không thể đủ khả năng học hết mọi điều mầu nhiệm từ Lời Chúa, dẫu vậy, Đức Thánh Linh là Thần Lẽ Thật sẽ đưa tôi vào sự khôn sáng được ban cho từ trên cao đúng lúc. Phần tôi, tôi phải có lòng khao khát, học hành chuyên cần; để được dư dật ơn Chúa, để được trưởng thành trong Chúa.

Cha mẹ kiếm tôi làm chi? Há chẳng biết tôi phải lo việc Cha tôi sao?” (câu 49). Tinh thần của người trưởng thành trong Chúa là hầu việc Đấng mình đang toàn tâm toàn ý tôn thờ. Đầy tớ ngay lành trung tín của Chúa là người lãnh ơn Chúa để làm tròn trách nhiệm mà Chúa giao cho. Nếu tôi cứ sống trong tình trạng trông chờ nơi Chúa về những đáp ứng nhu cầu của riêng mình, vật chất hay tâm linh, tôi khó mà trưởng thành trong Chúa. Tôi phải là người đem ơn Chúa chia cho anh em, đem Tin Lành cho thế giới hư mất ngoài kia, Chúa muốn thấy mọi người ăn năn với sự tận tụy của tôi. Dù phải hướng lòng về mục tiêu trọng đại trong những ngày sắp đến, cậu bé Giê-xu vẫn không hề có ý bỏ cha bỏ mẹ, sau sự việc gây phiền hà và bối rối cho cha mẹ mình, “Ngài (vẫn) theo về thành Na-xa-rét và chịu lụy cha mẹ” (câu 51). Cũng vậy, tôi là thánh đồ, một thánh đồ tại thế.

Đức Chúa Jêsus khôn ngoan càng thêm, thân hình càng lớn, càng được đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta” (câu 52). Tôi, người của Chúa, tôi học theo Chúa để được trưởng thành tâm linh, trở nên người có ích cho Chúa, cho gia đình, cho Hội Thánh, cho tha nhân và là Bài Ca Nước Trời cất lên giữa thế gian ngay hôm nay.

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/02/truong-thanh/feed/ 0
ĐỨC TIN TRẦM LẶNGhttp://www.venguon.net/2016/01/02/duc-tin-tram-lang/ http://www.venguon.net/2016/01/02/duc-tin-tram-lang/#comments Sat, 02 Jan 2016 19:58:57 +0000 http://www.venguon.net/?p=2872 bài 231 – ĐỨC TIN TRẦM LẶNG

Từ bài giảng luận “Tin Lành Cho Mọi Người

CN Dec 20, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Người sẽ sanh một trai, ngươi khá đặt tên là Jêsus, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội. (Ma-thi-ơ 1:21)

[đọc Ma-thi-ơ 1:18-25]

 

Chàng thợ mộc trẻ mang tên Giô-sép, đối với tôi, cũng là một ngôi sao sáng điểm tô cho khung trời đêm giáng sinh thêm lấp lánh, dù Thánh Kinh chẳng ghi lại một lời nói nào của chàng. Tôi không dám có sự phân biệt hồ đồ trong lãnh vực đức tin, nhưng nếu so với nhiều đức tin nổi bật, thì đây lại là một đức tin trầm lặng, không nói ra thì chẳng ai biết. Một con người rất bình thường, với một đức tin rất bình thường, lại có một chỗ trong chương trình lớn của Đức Chúa Trời tiến hành cho cả nhân loại.

Đó là một người được giáo dục trong môi trường đức tin để có một đời sống với cách hành xử hòa bình đáng khâm phục. Câu 19 của Phúc Âm đoạn 1 này viết: “Giô-sép chồng người, là người có nghĩa, chẳng muốn cho người mang xấu, bèn toan đem để nhẹm”. Chàng không những là “con cháu Đa-vít” nhưng là một hậu bối biết kính mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời để yêu người lân cận như yêu chính mình. Đứng trước một biến cố kín giấu, đến thời điểm đó chỉ có Ma-ri và chàng trao đổi với nhau, trên nền tảng đức tin trầm lặng, Giô-sép đã có một quyết định không phải ai cũng có thể chấp nhận. Đó là cách tốt nhất chàng có thể làm cho người mà chàng thương yêu, với tâm trạng chưa biết nhiều về kế hoạch huyền nhiệm của Chúa Giê-hô-va; cho đến khi gặp thiên sứ của Chúa trong giấc chiêm bao, lắng nghe lời giải trình trực tiếp ơn cứu rỗi mà bấy lâu nay chàng chỉ được truyền dạy qua các lời tiên tri.

Lời tiên tri được ban truyền từ xa xưa trong quá khứ được thiên sứ của Chúa nhắc lại cho Giô-sép với những giải thích rõ ràng, với mệnh lệnh chuẩn xác, với trọng trách được chỉ định trong bảo đảm tuyệt đối. Tất cả xua tan đi mối nghi ngờ rối rắm trong lòng Giô-sép, chàng nhìn biết nhiệm vụ mà Chúa Giê-hô-va đặt trên vai mình; và tình yêu dành cho Ma-ri đã thoát ra khỏi đám mây mù phiền muộn, lại tiếp tục rạng rở trong con tim trầm lặng. Không còn thắc mắc, chẳng cần phải hỏi han thêm, đức tin trầm lặng đó đã được Lời của Chúa khai phóng, Giô-sép ghi nhận không sót một lời những gì Chúa phán với chàng qua giấc chiêm bao đêm đó. Đức tin của Giô-sép đã được nâng cấp, chàng chấp nhận dấn thân vì Danh Chúa Em-ma-nu-ên.

Khi Giô-sép thức dậy rồi, thì làm y như lời thiên sứ của Chúa đã dặn, mà đem vợ về với mình; song không hề ăn ở với cho đến khi người sanh một trai, thì đặt tên là Jêsus” (câu 24, 25). Không giải thích, không một chút khoe khoang, chẳng cần thêm ý kiến hay kêu gọi một sự ủng hộ nào khác, chàng trai trẻ với một đức tin trầm lặng đã thuận phục theo ý Chúa để làm trọn mọi điều Chúa giao phó. Đức tin trầm lặng đi những bước trưởng thành, không còn làm theo ý mình cho là phải, nhưng hết lòng hết sức hết ý làm theo ý muốn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời Chí Nhân Chí Ái. Không còn là thể hiện tình yêu theo cảm tính, nhưng mặc lấy tình yêu thương từ thiên thượng để sống và nuôi dưỡng Tình Yêu.

Tôi ơi! Phải hết sức kiên trì lắng nghe lời dạy của Chúa, để được trưởng thành và bước đi trong sứ mạng Tin Lành Cứu Rỗi. Đức tin trầm lặng cũng có chỗ trong công việc nhà Chúa.

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/02/duc-tin-tram-lang/feed/ 0
LÒNG TÔN KÍNH CHÚAhttp://www.venguon.net/2016/01/02/long-ton-kinh-chua-2/ http://www.venguon.net/2016/01/02/long-ton-kinh-chua-2/#comments Sat, 02 Jan 2016 19:57:36 +0000 http://www.venguon.net/?p=2869 bài 230 – LÒNG TÔN KÍNH CHÚA

Từ bài giảng luận “Mau Mau Cùng Nhau Đến Tôn Thờ

CN Dec 13, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Vua dân Giu-đa mới sanh tại đâu? Vì chúng ta đã thấy ngôi sao Ngài bên đông phương, nên đến đặng thờ lạy Ngài. (Ma-thi-ơ 2:2)

[đọc Ma-thi-ơ 2:1-12]

 

Hết sức ngưỡng mộ trước tấm lòng tôn kính Hài Nhi Thánh của mấy thầy bác sĩ ở đông phương, họ là dân ngoại, ở khá xa đất nước nơi Chúa được sanh ra. Chỉ với kiến thức chiêm tinh ngoại giáo, có lẽ chưa biết đến những lời tiên tri về Đấng Mê-si của Y-sơ-ra-ên, vậy mà họ lặn lội đêm ngày để đi tìm gặp Chúa. Họ cất bước đăng trình với lòng trông đợi thể hiện bằng hành động tìm kiếm vì vua mới sinh, đó lại là vua dân Giu-đa nơi phương trời phía tây xa tít.

Có một chút giới hạn trong sự hiểu biết của những nhà thông thái này về Cứu Chúa. Họ chỉ thấy một ngôi sao, kiểm nghiệm và suy đoán. Họ không thể biết chắc địa chỉ thánh nên cứ lần theo sao sáng mà đi. Đến Giê-ru-sa-lem thì mất dấu nên mới phải hỏi thăm dân bản địa, tạo nên một tin đồn làm rúng động dân tình rồi lan đến triều đình. Đó có lẽ là nguyên do khiến vua Hê-rốt ra lệnh vời họ vào cung (câu 7). Tôi không nghĩ đây là sai lầm của các thầy bác sĩ gây nên thảm họa sau này cho Bết-lê-hem. Nếu họ biết dự ngôn, họ chẳng cần làm rùm beng ở Giê-ru-sa-lem; nếu họ rời mắt khỏi ngôi sao chỉ lối, sao Thánh Kinh lại nói là: “Mấy thầy thấy ngôi sao, mừng rỡ quá bội” (câu 10)? Rồi thì ngôi sao đó đã dừng lại, nhưng chắc là một lần nữa họ phải hỏi thăm xóm giềng thân cận về con trẻ mới sinh. Ngày nay tôi đọc lại cuộc hành trình bất hủ này, tôi có nhìn thấy rằng cho dù họ không hoàn toàn nhưng lòng tôn kính Chúa của tôi có bằng được như những người ngoại bang này không?

Khi vào đến nhà, thấy con trẻ cùng Ma-ri, mẹ Ngài, thì sấp mình xuống mà thờ lạy Ngài; rồi bày của quý ra, dâng cho Ngài những lễ vật, là vàng, nhũ hương, và một dược” (câu 11). Mấy thầy bác sĩ đã bày tỏ lòng tôn kính Con Trẻ như vậy đó. Bằng một nghi lễ tốt nhất kèm theo những báu vật tốt nhất họ đã chuẩn bị sẵn để ra mắt Chúa. Nhân vật mà họ muốn tìm gặp là Giê-xu chứ không bao gồm cả gia đình thánh. Họ thờ lạy chỉ một mình Chúa, và dâng lễ vật cho Chúa chứ không ai khác dù rằng ngay lúc đó Chúa không cần dùng đến. Chúa cũng nhìn vào tấm lòng tôi mỗi khi tôi ra mắt Chúa. Tôi có thái độ đủ kỉnh kiền, hạ mình, thành tâm, tôn kính Chúa như các bậc tiền nhân này không? Có thể Chúa quá nhỏ trong tâm trí để tôi chỉ thực hiện những lễ nghi qua loa theo trình tự thờ phượng. Ở trước uy nghiêm của Chúa, tôi cố gắng làm cho xong các bổn phận, để không ai có cớ trách cứ. Tôi sốt sắng với danh nghĩa hầu việc Chúa bởi vì một ai đó. Chắc Chúa sẽ không vui trước thái độ hửng hờ khi tôi làm công việc được gọi là thờ phượng Chúa. Tôi đến với Chúa phải bằng tấm lòng, thờ phượng Chúa bằng cả tấm lòng, hát tôn vinh Chúa hết lòng, đọc lời Chúa với lòng cung kính lắng nghe … Tôi phải nhìn biết mình đang trực diện với Đức Chúa Trời Ba Ngôi thánh khiết chứ không chỉ là những lễ nghi nhất định, những văn tự rườm rà, những giai điệu sáo rỗng, những tấm lòng nặng nề toan tính.

Trước đây mấy thầy bác sĩ chỉ nhìn thấy ánh sao lạ lấp lánh trên trời cao tăm tối, bây giờ tận mắt thấy Cứu Chúa rồi, họ được nghe tiếng Đức Chúa Trời dạy bảo họ trong giấc chiêm bao. Cuộc đời của họ có thay đỗi, họ nhìn biết một Đức Chúa Trời Tự Hữu Hằng Hữu vui lòng đón nhận họ, và bây giờ họ sẵn lòng thuận phục dưới sự dẫn dắt của Ngài.

Một trong những gương sáng được nhắc nhớ khi Mùa Giáng Sinh lại về. Tôi ơi! Hãy thực lòng tôn kính Chúa để cùng vui với anh em và với Chúa.

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/02/long-ton-kinh-chua-2/feed/ 0
CÁC CON SÁNG LÁNGhttp://www.venguon.net/2016/01/02/cac-con-sang-lang/ http://www.venguon.net/2016/01/02/cac-con-sang-lang/#comments Sat, 02 Jan 2016 19:56:14 +0000 http://www.venguon.net/?p=2866  

bài 229 – CÁC CON SÁNG LÁNG

Từ bài giảng luận “Dắt Đem Về Chúa

CN Dec 06, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Những kẻ khôn sáng sẽ được rực rỡ như sự sáng trên vòng khung; và những kẻ dắt đem nhiều người về sự công bình sẽ sáng láng như các ngôi sao đời đời mãi mãi. (Đa-ni-ên 12:3)

[đọc Đa-ni-ên 12:1-4]

 

Lần theo văn mạch thì đây là hình bóng về phần thưởng dành cho những đầy tớ Chúa, khi tòa án trắng được mở ra để luận công định tội hết thảy mọi người có mặt trên thế gian từ buổi sáng thế cho đến ngày cáo chung. Nhiều Cơ-Đốc Nhân hay dùng câu Kinh Thánh trên để chúc tụng nhau trong những dịp đặc biệt, cũng chẳng có gì phải thắc mắc. Bởi vì, đã là con cái của Đức Chúa Trời, tức là con cái của sự sáng, thì ai nấy đều phải có một đời sống bước đi trong ánh sáng, không để hổ danh là các con sáng láng được Chúa đặt để làm gương cho thế tục. Bài giảng luận chú trọng đến việc truyền Tin Lành, nhưng tôi muốn soi mình dưới ánh sáng thánh đó.

Tôi không dám sánh với những anh hùng đức tin thời nay, cũng chưa làm được gì để khoe mình như những tôi tớ đầy ơn của Chúa. Với danh xưng thánh đồ, như thế cũng đủ để tôi phải trân trọng mà gìn giữ. Cho dù ở một vị trí nào trong nhà Chúa, tôi cứ phải học tập với Chúa Thánh Linh để nên “kẻ khôn sáng” và là “kẻ dắt đem người về sự công bình”. Đó là mệnh lệnh cho tất cả những ai “đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài” (Giăng 1:12).

Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là khởi đầu sự khôn ngoan” (Thi thiên 111:10), đó là cánh cửa mở ra và tôi phải tự mình quyết định dấn thân hay không, không có lối nào khác đưa tôi đến khôn sáng theo qui định của Đức Chúa Trời Toàn-Năng-Toàn-Tri-Toàn-Tại. Cho dù ở thế giới này, “sự học thức sẽ được thêm lên” (câu 4), nhưng đến bậc nào đi nữa thì kiến thức, triết lý, khám phá, phát minh … cũng chỉ là “rồ dại” trong mắt Đức Chúa Trời mà thôi (1Côr. 1:20-29). Lập lại một lần nữa: Chúa là Sự Sáng, tôi không chỉ đón nhận ánh sáng từ Chúa mà phải luôn bước đi trong sự sáng để được gọi là con sáng láng (Êph 5:8). Mỗi ngày tôi cần phải học thêm một ít về Chúa, phải làm sáng danh Chúa, để đến khi mặt đối mặt, “bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy” (1Côr. 13:12). Sự khôn sáng thật chỉ có trong Chúa.

Nhiều kẻ sẽ đi qua đi lại” (câu 4). Tôi không nói đến môi trường liên lạc quá rộng lớn của thế giới ngày nay, tôi chỉ muốn xét xem sự giao tiếp của cá nhân tôi với xung quanh. Bằng những phương tiện truyền thông càng ngày càng hiện đại, tôi có thể “gặp gỡ” mọi người nhiều hơn, nhanh hơn vạn lần ngày trước. Tôi không có đủ can đảm dấn thân vào thiên chức truyền giáo ở những nơi đầu cùng đất, nhưng tôi không thể từ chối trách nhiệm làm chứng nhân cho Chúa. Tôi đã được Chúa “dẫn tôi vào mọi lối công bình, vì cớ Danh Ngài” (Thi 23:3), Chúa cũng muốn tôi dắt đem những người hư vong kia về với sự công bình. Nếu tôi luôn để lòng mình tìm kiếm “nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài”, tôi chắc sẽ theo được đại mênh lệnh Chúa giao cho. Tôi không thể đi khắp thế gian, tôi cũng không có ơn để giảng dạy Lời Chúa cho nhiều người; nhưng đời sống tôi phải luôn là bằng chứng sống cho Tin Lành của nước Trời, người ta phải thấy ơn cứu rỗi trong tôi là tuyệt vời làm sao! Khi tôi sống xứng đáng với danh xưng Cơ-Đốc Nhân, người đối diện sẽ nhìn thấy Ánh Sáng trong tôi.

Từ bây giờ tôi đã phải là ngọn đèn nhỏ tỏa sáng từ vị trí Chúa chỉ định, để ngày sau tôi sẽ được như ngôi sao sáng láng đời đời mãi mãi trên vòng khung thiên quốc vĩnh hằng.

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/02/cac-con-sang-lang/feed/ 0
NGHỊCH LÝhttp://www.venguon.net/2016/01/02/nghich-ly/ http://www.venguon.net/2016/01/02/nghich-ly/#comments Sat, 02 Jan 2016 19:54:46 +0000 http://www.venguon.net/?p=2864 bài 228 – NGHỊCH LÝ

Từ bài giảng luận “Hãy Tắm Thì Được Sạch

CN Nov 29, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Vậy anh em cũng hãy coi mình như chết về tội lỗi và như sống cho Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ. (Rô-ma 6:11)

(đọc 2Các Vua 5:1-19)

 

Câu chuyện quan tổng binh Na-a-man được chữa lành bịnh phung có vài nghịch lý nên suy gẫm.

Điều đáng chú ý trước tiên là Thánh Kinh dùng từ “giải cứu” thay vì “chữa bịnh” (so sánh câu 1 với câu 3 và câu 6). Có lẽ trong thời xa xưa đó, thứ bệnh da liễu này không có thuốc chữa, cứ phải mang sự phiền phức dù chỉ là ngoài da cho đến hết đời. Na-a-man vẫn ở trong chức vụ và mọi người đều vẫn không thể vì chứng bệnh quái ác này mà xem thường quan tổng binh Sy-ri. Tuy nhiên, người đã được Chúa dùng để giải cứu dân Sy-ri (câu 1), nhưng người không thể tự cứu lấy mình. Hơn thế nữa, khởi điểm để người được giải cứu lại phát xuất từ lời đề nghị của một bé gái nô lệ sai vặt trong nhà. Đó là một chứng nhân Chúa đặt để dành cho người mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời muốn làm ơn cho. Em bé biết sao nói vậy: “Ông tiên tri ở Sa-ma-ri sẽ giải cứu chúa tôi khỏi bịnh phung” (câu 3). Đức Chúa Trời dùng mỗi người một cách, lớn hay nhỏ đều trở nên một công cụ tuyệt vời trong tay Chúa.

May mắn làm sao, quan tổng binh đã chịu nghe theo lời của cô bé giúp việc nhà đó! Dẫu vậy, người lại tiến hành công việc theo quy trình hợp lý, hợp pháp thay vì đến thẳng với tiên tri của Đức Chúa Trời. Không có gì đáng trách cả, chính trị là như thế, người quá hiểu biết là như vậy. Việc đối với người bình thường tưởng chừng như hết sức đơn giản; lại cần phải lên kế hoạch, duyệt xét, thi hành từng bước rõ ràng đối với người uyên bác. Tin lành của Chúa sẵn dành cho tất cả mọi người không phân biệt đẳng cấp, nhưng than ôi! “Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Đức Chúa Trời!” (Lu-ca 18:25). Tin lành dành cho Na-a-man lại biến thành tin dữ cho vua Y-sơ-ra-ên, cho đến khi người của Đức Chúa Trời đưa mọi việc trở lại vị trí giản đơn, “Na-a-man hãy đến tôi, ắt người sẽ biết rằng trong Y-sơ-ra-ên có tiên tri” (câu 8). Điều tôi nên làm là tiếp nhận ơn Chúa với tấm lòng như trẻ nhỏ.

Ơn lành của Chúa đòi hỏi một tấm lòng thuận phục trong việc làm hết sức tầm thường khiến quan tổng binh nổi nóng. Mệnh lệnh đơn giản là: “Hãy đi tắm mình bảy lần dưới sông Giô-đanh”, còn Na-a-man cứ đinh ninh trong trí: “Ta nghĩ rằng chính mình người sẽ đi ra đón ta, đứng gần đó mà cầu khẩn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người, lấy tay đưa qua đưa lại trên chỗ bịnh và chữa lành kẻ phung” (câu 10,11). Có thể có nhiều người đến với Chúa để mong được thấy phép lạ, khám phá triết lý cao siêu hay tìm kiếm điều phi thường từ quyển sách cổ đầy uy lực siêu nhiên, nhưng Thánh Kinh dạy cho tôi một cách sống bình thường đẹp lòng Chúa. Tôi vẫn tiếp tục ăn, uống, sinh hoạt như thường nhật; chỉ cần thêm một điều, mục tiêu của đời sống tôi bây giờ là làm vinh hiển Danh Chúa giữa cõi tạm này. Như lời tiên tri Ê-li-sê nói: “ắt người sẽ biết rằng trong Y-sơ-ra-ên có tiên tri”, người khác phải nhìn thấy tôi thuộc về Chúa và họ cần thấy Chúa trong tôi. Na-a-man được sạch phung và sạch cả tấm lòng: “Bây giờ, tôi nhìn biết rằng trên khắp thế gian chẳng có chúa nào khác hơn Đức Chúa Trời trong Y-sơ-ra-ên” (câu 15).

Đó là điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời muốn làm ơn cho quan tổng binh xứ Sy-ri, người cần nhìn biết một Đức Chúa Trời nhân từ, thương xót, hay làm ơn cho những ai thực tâm tìm đến với Ngài. Chúa nhìn vào tấm lòng chứ không đòi hỏi việc trả lễ như cách làm thông thường của người thế gian. “Na-a-man ép nài Ê-li-sê nhậm lấy, nhưng người từ chối” (câu 16). Ân điển Chúa ban cho miễn phí, nhận hay không nhận thôi.

Nếu đọc tiếp những câu sau của phân đoạn Thánh Kinh này, lời cầu xin của quan tổng binh cũng khó chấp nhận, vậy mà “Ê-li-sê đáp với người rằng: Hãy đi bình yên” (câu 19). Nghịch lý đó chẳng đáng để tôi suy gẫm một cách nghiêm túc sao? Câu trả lời là Rô-ma 6:11, hãy bình tâm suy nghiệm!

]]>
http://www.venguon.net/2016/01/02/nghich-ly/feed/ 0
NĂM HẠT BẮPhttp://www.venguon.net/2015/11/25/nam-hat-bap/ http://www.venguon.net/2015/11/25/nam-hat-bap/#comments Wed, 25 Nov 2015 18:45:28 +0000 http://www.venguon.net/?p=2855 bài 227 – NĂM HẠT BẮP

Từ bài giảng luận “Tạ Ơn Chúa Nhân Từ

CN Nov 22, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi sẽ cảm tạ Ngài giữa các dân, hát ngợi khen Ngài trong các nước. Vì sự nhân từ Chúa lớn cao hơn các từng trời, sự chân thật Chúa đến tận các mây. Hỡi Đức Chúa Trời, nguyện Chúa được tôn cao hơn các từng trời. Nguyện sự vinh hiển Chúa trổi cao hơn cả trái đất!

(Thi thiên 108:3-5)

 

Ngày xưa, khi những người di dân đầu tiên kỷ niệm lễ Tạ Ơn, trước bữa ăn, họ thường có truyền thống bỏ vào đĩa của mỗi người năm hạt bắp. Năm hạt bắp này nhắc họ nhớ những ngày khó khăn đầu tiên, thiếu thốn thực vật trên miền đất mới, mà thức ăn của mỗi người thuở ấy hằng ngày chỉ có chất lượng bằng năm hạt bắp. Truyền thống cũng nhắc nhớ ơn lành của Thiên Chúa đã duy trì sự sống của họ cho đến ngày đó (trích từ nguồn Vietchristian, có hiệu đính). Hôm nay từ ba câu hát mở đầu của thi thiên 108 này, tôi cũng muốn học đòi nhặt lấy năm hạt bắp tâm linh, đặt lên tấm lòng đơn sơ để nhớ ơn Thiên Chúa Nhân Từ.

Trước nhất, BIẾT CHÚA. Tôi phải nhìn thấy, cảm nhận và biết chắc sự nhân từ của Chúa là lớn lao biết dường bao. “Vì sự nhân từ Chúa lớn cao hơn các từng trời, Sự chân thật Chúa đến tận các mây” (câu 4). Tình yêu thương Chúa dành cho tôi không giấu kín trên các từng trời cao kia, nhưng tôi có thể đưa tay ra đón nhận sự bao dung của Đức Chúa Trời cao cả, vượt lên trên mọi điều mà tôi có thể tưởng tượng. Lòng nhân từ của Chúa không phải chỉ là những mỹ từ mà loài người gán cho một thế lực vô hình huyền bí, Đức Chúa Trời có thật và lòng nhân từ cùa Ngài cũng chân thật dành cho tôi, một tạo vật thuộc dòng dõi bất tuân đáng chết trước mặt Thiên Chúa. Tôi cần có một tâm linh tương thông giữa Chúa và tôi, đó không phải chỉ là mối giao hảo văn tự mà tôi góp nhặt từ sách vỡ, kinh kệ, hay giáo điều.

Thứ hai, TẠ ƠN CHÚA, “tôi sẽ cảm tạ Ngài giữa các dân” (câu 3a). Khoan nói đến những điều khác mà Đức Chúa Trời cứ làm ơn cho suốt cuộc đời tôi theo Chúa, Ngài đã sẵn lòng chấp nhận tôi, đem tôi ra khỏi tối tăm, đưa tôi được sống trong sự sáng, để tôi được là con cái của Đức Chúa Trời; điều đó cũng đủ khiến tôi phải cất tiếng cảm tạ Chúa. Nhìn biết Chúa là một ân sủng. Ai cũng được nghe được gọi, nhưng tối tăm luôn làm mù mắt lòng của con người. Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy tôi cảm tạ Ngài giữa các dân chứ không giấu kín cho riêng mình, để ơn cứu rỗi của Ngài được rao ra cho toàn nhân thế.

Thứ ba, NGỢI KHEN CHÚA, tôi sẽ “hát ngợi khen Ngài trong các nước” (câu 3b). Sống trong sự quan phòng của Chúa, đời tôi muôn vàn hạnh phúc, tôi sẽ cứ được vui mừng trong Chúa luôn luôn. Cách mà tôi có thể bày tỏ nỗi vui của mình, và cần lắm để thiên hạ nhìn thấy niềm vui, đó là ngợi khen Đức Chúa Trời Ba Ngôi. Đời sống tôi là một bài trường ca ngợi khen Thiên Chúa. Tôi không cần phải là một người hát giỏi, cũng chắng cần tỏ ra mình là thánh thiện. Ánh sáng trong tâm hồn tôi sẽ lóng lánh trên mặt, trong ánh mắt, trong từng lời nói, hành vi, cử chỉ một cách bình thường, khi lòng tôi luôn ngợi khen Chúa trong mọi hoàn cảnh.

Thứ tư, TÔN CAO CHÚA, “nguyện Chúa được tôn cao hơn các từng trời” (câu 5a). Nói như Giăng Báp-tít, Ngài phải dấy lên, còn tôi phải hạ xuống (Giăng 3:30). Khi tôi quyết định sống với Chúa, “tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Phi-líp 4:13), ấy không còn là tôi nữa, nhưng chính “Đấng Christ sống trong tôi” (Ga-la-ti 2:20). Đó cũng là một thể hiện cho lòng biết ơn của của tôi. Đức Chúa Trời của tôi sẽ ở nơi cao nhất, và tôi không để cho bất cứ một thứ gì tranh cướp đỉnh cao đó trong lòng, trong tâm trí, trong đời sống, trong công việc … cho dù chỉ là một tích tắt của cuộc đời tôi.

Thứ năm, PHỤC SỰ CHÚA, “nguyện sự vinh hiển Chúa trổi cao hơn cả trái đất”. Tôi cũng chỉ là một con người bình thường, nhưng khi đã được mang danh Chúa, đời sống tôi có mục đích chính là làm vinh hiển danh Chúa. Tôi phải sống xứng đáng với lời dạy của Chúa để mọi người thấy Chúa trong tôi. Khi Đấng Christ thành hình trong đời sống tôi, người ta sẽ biết đến Chúa, nhìn thấy sự nhân từ của Chúa, nhìn thấy Chân Thần duy nhất và lúc đó nước trời sẽ rạng rỡ cho những ai chịu hạ mình xuống, chấp nhận bước vào vinh hiển tuyệt đối của Đức Chúa Trời Chí Nhân Chí Ái.

Đức Chúa Trời vẫn còn cho tôi sống trên đất, tạ ơn Chúa, tôi nhờ ơn Ngài để sống tốt lành như thế đó.

]]>
http://www.venguon.net/2015/11/25/nam-hat-bap/feed/ 0
CHẲNG THIẾU THỐN GÌhttp://www.venguon.net/2015/11/25/chang-thieu-thon-gi/ http://www.venguon.net/2015/11/25/chang-thieu-thon-gi/#comments Wed, 25 Nov 2015 18:43:38 +0000 http://www.venguon.net/?p=2853 bài 226 – CHẲNG THIẾU THỐN GÌ

Từ bài giảng luận “Lòng Nhân Từ Của Thiên Chúa

CN Nov 15, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Quả thật, trọn đời tôi, phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi. Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài. (Thi-thiên 23:6)

 

Nếu tôi đọc thi thiên quá nổi tiếng này với mục đích thu lượm, chắc là tôi sẽ đi càng ngày càng xa dần trong ý niệm một đời hưởng thụ thông qua cái gọi là thờ kính, phó thác, ở trong … Giê-hô-va Đức Chúa Trời, Đấng có “trách nhiệm” chăn giữ tôi bởi vì tôi là chiên trong bầy của Ngài mà! Không hoàn toàn sai, nhưng đó chắc không phải là tâm trạng của thi sĩ Đa-vít khi viết nên những dòng thơ tuyệt tác để ca ngợi Thiên Chúa từ ái. Chính tôi đã lái những chữ đầu tiên của bài thơ này theo định hướng riêng mà không hiểu được tiếng lòng của tác giả, nên kết thúc quan trọng cũng có thể bị lệch một ít theo hướng khác.

Thi thiên 23 thường được đọc trong lễ tang. Rất thích hợp, nghi thức đó nhằm nhắc đến sự đón nhận lòng nhân từ và thương xót của Đức Chúa Trời mà người nằm xuống đã trải nghiệm cả cuộc đời mình đi theo Chúa. Tôi tin rằng tiền bối Đa-vít đã dệt những vần thơ bất hủ này với sự cân nhắc chọn lựa chính xác, vừa đủ để nói lên lòng biết ơn chân thành của mình trước tình yêu thương của Đấng Chăn Lớn.

Tôi trở lại với Thánh Kinh trưng dẫn bên trên: “Quả thật, trọn đời tôi, phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi. Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài”. Hai chữ “phước hạnh” ở đây tôi nên hiểu như là hai chữ “nhân từ” mà thi sĩ dùng rất nhiều lần trong các bài thơ khác của người, như một điển hình trong Thi-thiên 51 câu 1: “Đức Chúa Trời ôi! xin hãy thương xót tôi tùy lòng nhân từ của Chúa”.Nếu không cố bám theo chuỗi phước mà tôi hay mơ tưởng, tôi sẽ đọc lại câu thơ này là ”Quả thật, trọn đời tôi, lòng nhân từ và sự thương xót (của Chúa) sẽ theo tôi”. Tôi sẽ mang một tâm trạng, một ý thức, một hướng nhìn, một tinh thần yêu kính Chúa trưởng thành hơn; bởi tôi lập luận như vầy: tôi sẽ ở trong nhà Chúa đời đời vì ở đó tôi được đầy đủ mọi thứ? Giao dịch sòng phẳng thì chẳng có gì hảnh diện để khoe ra. Còn nếu tôi nói rằng tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va vì Ngài đã lấy lòng nhân từ và thương xót dư dật đãi người hư mất như tôi, ơn cao quí đó chẳng đáng phải hết lòng ngợi ca Đấng chăn giữ tôi lắm lắm hay sao?

Theo dòng chảy của tư duy đó, tôi đọc lại câu mở đầu của thi thiên: “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì”. Điều đó có nghĩa là tôi chẳng cần gì hơn nữa bởi tôi đã được ở gần bên Chúa. Tôi không quá thiêng liêng hay làm bộ từ chối việc Chúa sẽ “cho thêm mọi điều ấy nữa”, nhưng thỏa lòng với những gì Chúa ban cho ngay hiện tại là điều tôi phải thật sự có để hạnh phúc trong Chúa. Chẳng mấy ai thích loại tư tưởng kiểu như thế!!! Tôi dễ dàng nói về một tinh thần lạc quan thỏa lòng, về một sự sống dư dật; nhưng có thể lắm trong tôi hạt mầm ham muốn theo cách xác thịt vẫn chưa hề tan biến nơi mãnh đất lòng mầu mỡ này. Huynh trưởng Phao-lô đã nói: “Không phải là tôi muốn nói đến sự cần dùng của tôi; vì tôi đã tập hễ gặp cảnh ngộ nào, cũng thỏa lòng ở vậy. Tôi biết chịu nghèo hèn, cũng biết được dư dật. Trong mọi sự và mọi nơi, tôi đã tập cả, dầu no hay đói, dầu dư hay thiếu cũng được. Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Phi-líp 4:11-13). Chẳng phải đợi đến khi trở nên một đầy tớ trung kiên của Chúa tôi mới học đòi như vậy, ngay bây giờ, cho dù tôi chỉ là một tín đồ thường thường thôi, tôi vẫn phải sống tốt để người ta thấy thế nào là hạnh phúc khi được sống với Chúa, trong Chúa và có Chúa sống trong lòng mình.

Chúa cũng muốn thấy tấm lòng biết ơn sâu xa được tôi bày tỏ ra như Đa-vít xưa kia.

]]>
http://www.venguon.net/2015/11/25/chang-thieu-thon-gi/feed/ 0
NGƯỜI CÓ TRÁCH NHIỆMhttp://www.venguon.net/2015/11/25/nguoi-co-trach-nhiem/ http://www.venguon.net/2015/11/25/nguoi-co-trach-nhiem/#comments Wed, 25 Nov 2015 18:42:03 +0000 http://www.venguon.net/?p=2851 bài 225 – NGƯỜI CÓ TRÁCH NHIỆM

Từ bài giảng luận “Quyết Định Của Lòng Biêt Ơn

CN Oct 08, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

Vậy bây giờ, hãy kính sợ Đức Giê-hô-va, và phục sự Ngài cách thành tâm và trung tín; hãy bỏ xa các thần mà tổ phụ các ngươi hầu việc bên kia sông, và tại xứ Ê-díp-tô; phải phục sự Đức Giê-hô-va. Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. (Giô-suê 24:14,15)

 

Tôi muốn nhắc đến Giô-suê như một người có trách nhiệm với dân sự của Chúa về phương diện tâm linh. Tôi nhìn tấm gương trung tín của tiền bối, không dám mơ tưởng được trở nên một cấp lãnh đạo đầy ơn, đầy linh quyền như Giô-suê; nhưng thấy ở đó đôi điều mà một Cơ-Đốc Nhân bình thường vẫn có thể làm tốt để xứng đáng với nhiệm vụ nhỏ Chúa giao cho khi tôi quyết tâm sống một đời kính yêu Chúa.

Hãy kính sợ Đức Giê-hô-va, và phục sự Ngài cách thành tâm và trung tín. Giô-suê không chỉ lớn tiếng kêu gọi dân sự kính thờ Đức Giê-hô-va, người có “quyển sách luật pháp” trong lòng này đã trải nghiệm phước lành của một tôi tớ thuận phục theo ý Chúa, đã hoàn tất nhiệm vụ được giao cho bằng cả tấm lòng chân thành và trung tín. Không phải quá khó để nói thao thao bất tuyệt về Lời Chúa, nhưng người có trách nhiệm là người được chính Lời Chúa chứng thực rằng đã thành tâm và trung tín đặt mình trong sự điều động của Chúa với lòng kính yêu Chúa trọn thành. Tôi phải sống thật với Chúa thì mới có thể dạy người khác yêu Chúa và phục sự Chúa, bởi đến lúc nào đó, người ta cũng sẽ nhìn thấy tôi ra sao đối với Chúa. Tôi có thể làm ra vẻ như thành tâm và trung tín với Chúa, những hãy coi chừng, không phải đợi đến ngày cuối cùng mà ngay bây giờ Chúa có thể sẽ phán với tôi như vầy: “Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết (các) ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!”(Math 7:23).

Hãy chọn ai mà mình muốn phục sự. Dạy cho thuộc cấp phải chịu trách nhiệm với sự chọn lựa của riêng mình cũng là một việc rất quan trọng mà người có trách nhiệm phải làm. Giô-suê không rủ bỏ trách nhiệm, không rửa tay để đổ trách nhiệm trên dân sự trong việc kính thờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Mỗi một người có trách nhiệm cam kết trực tiếp với Chúa, không thể ngụy biện cho việc nghe theo sự dẫn dụ của người khác. Tôi bắt đầu theo Chúa từ một ai đó có uy tín, có thẩm quyền, có thể tin cậy được; nhưng chính Chúa Thánh Linh sẽ dạy tôi Lẽ Thật, và chính tôi phải quyết định tin theo hoặc không tin theo Chúa. Chúa không ép buộc tôi đi theo Ngài cách miễn cưỡng, Chúa muốn thấy tôi thật lòng kính sợ Chúa và phục sự Ngài cách thành tâm và trung tín. Tôi kính sợ Đức Chúa Trời Tự Hữu Hằng Hữu chứ tôi không nên theo Ngài để trục lợi; bằng không, khác nào tôi vừa phục sự Chúa vừa phục sự các thần ngoại bang.

Nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. Người có trách nhiệm không đi theo sự sai lạc của đám đông, của quần chúng, hay của đa số có thế lực. Đó là một lời khẳng định bởi người đã nắm chắc lý tưởng, biết chắc con đường phước hạnh, không bị lung lạc, vì đã quyết tâm sống theo sự chọn lựa chính xác. Giô-suê nhìn biết rằng trong tình huống tệ nhất của quyền hạn, người vẫn còn thẩm quyền quyết định trên một khu vực chịu ảnh hưởng trực tiếp và gắn bó với mình. Cho dù trách nhiệm Chúa nấy trên vai tôi vì lý do nào đó bị thu hẹp, tôi vẫn phải kiên định một lòng một dạ với Chúa cho đến cuối cùng, vì vẫn còn có những ánh mắt chờ đợi sự hướng dẫn của tôi trên đường theo Chúa.

Tôi không thể như Giô-suê, nhưng Đức Chúa Trời cũng muốn tôi sống có trách nhiệm để làm vinh hiển Ngài.

]]>
http://www.venguon.net/2015/11/25/nguoi-co-trach-nhiem/feed/ 0
ÂN ĐIỂNhttp://www.venguon.net/2015/11/25/an-dien/ http://www.venguon.net/2015/11/25/an-dien/#comments Wed, 25 Nov 2015 18:39:49 +0000 http://www.venguon.net/?p=2849 bài 224 – ÂN ĐIỂN

Từ bài giảng luận “Tạ Ơn Chúa Về Dân Do Thái

CN Oct 01, 2015 – Hội Thánh North Hollywood

 

… vì trước mặt Đức Chúa Trời, là Cha, chúng tôi nhớ mãi về công việc của đức tin anh em, công lao của lòng yêu thương anh em, sự bền đổ về sự trông cậy của anh em trong Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:3)

 

Mọi ơn phước tôi có ngày nay trong Chúa đều bắt nguồn từ Do thái, một dân tộc được Đức Chúa Trời chọn ra. Một thoáng suy tư làm tôi hơi bị lệch lạc. Lịch sử đầy sóng gió của Y-sơ-ra-ên khiến tôi thấy hình như là vì dân Do thái đã sống không chuẩn, nên phước phần đáng lý ra họ hưởng trọn đã bị trích xuất để ban phát cho dân ngoại không ra chi so với tuyển dân. Có vẻ như cái xấu của người này đem lại cái tốt lành cho kẻ khác, cái không hoàn hảo của một dân tộc đã đem lại ích lợi tuyệt hảo cho nhiều người không xứng đáng. Đó chỉ là cách suy luận theo xác thịt. Khi tôi yên lặng nghe lời dạy của Chúa, tôi bắt đầu nhận ra ân điển Đức Chúa Trời đã dành chỗ cho tôi ngay từ khi Ngài kích hoạt chương trình Cứu Rỗi nhiệm mầu, phước lành không chỉ dành riêng cho tuyển dân mà cho mọi người, trong số đó có tôi.

Người đầu tiên được chọn cho dòng dõi đức tin là Áp-ram. Lời hứa dành cho người ngay từ ban đầu: “Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước” (Sáng-thế ký 12:1-3). Hãy nhìn xem, lời hứa đó tưởng chừng như là đặc ân cho riêng người có đức tin lớn này, nhưng tôi cũng có một chỗ trong đó: các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước. Điều khoản cuối của giao ước này chẳng phải di ngôn cho tôi, một trong những người được xưng công bình bởi đức tin sao? (Ga-la-ti 3:6,7).

Những lời hứa trong Cựu Ước đều dành hết cho dân Y-sơ-ra-ên ngày trước. Môi-se đã nhận trực tiếp từ tay Giê-hô-va Đức Chúa Trời hai bản luật pháp, và kể từ đó dân Y-sơ-ra-ên phải tự quyết định chọn làm theo Lời Chúa hay chống nghịch lại. Từ đời này qua đời kia, họ luôn được nhắc đến phước lành và rủa sả qua thánh lễ giữa hai ngọn núi Ga-ri-xim và Ê-banh (Phục 11:29,30; Giô-suê 8:33). Tôi cũng có phần trong chương trình giáo dục cộng đồng này: “Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:16,17). Cả Kinh Thánh, Lời của Đức Chúa Trời được ghi chép lại bởi các trước giả Do thái, nhưng không dành riêng cho dân Do thái, Đức Chúa Trời cũng muốn nói mọi điều đáng khắc cốt ghi tâm đó với tôi nữa.

Tôi lại nói về Cứu Chúa Jesus Christ. Kinh Thánh chép: “Ngài đã đến trong xứ mình, song dân mình chẳng hề nhận lấy. Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài” (Giăng 1:11,12). Đức Chúa Con giáng thế thành một người Do thái, Ngài đến thế gian này cũng để chuộc tội cho tôi, một tín đồ tin nhận Ngài làm Chúa và Cứu Chúa cả đời mình.

Và còn gì nữa, Hội Thánh đã được Chúa thành lập trên đất Do thái bởi những môn đồ người Do thái. Phước hạnh thay! Hội Thánh không khép kín trong lãnh địa đó. Theo mệnh lệnh của Đức Chúa Jesus Phục Sinh, Tin Lành phải được rao ra khắp thế giới (Math 28:19,20; Công vụ 1:8). Nhờ ân điển và bởi đức tin, tôi trở nên thành viên của Hội những người được nên thánh, và là một chi trong thân thể Đấng Christ.

Tóm lại, tôi được tháp vào Gốc Nho Lớn bởi ÂN ĐIỂN vô lượng vô biên của Chúa. Tôi không theo tôn giáo của một quốc gia nào trên thế gian này; tôi theo Chúa, nghe lời Chúa, thờ phượng Chúa và hầu việc Chúa.

]]>
http://www.venguon.net/2015/11/25/an-dien/feed/ 0